Thâm cung bí sử (172 - 1): Mối tình đầu của bà Hiên

Thành viên khi tham gia diễn đàn yêu cầu đăng bài đúng box, sai box là admin sẽ xóa bài và khóa tài khoản không báo trước, rất mong các bạn hợp tác. CÁC THÀNH VIÊN CẬP NHẤT ẢNH ĐẠI DIỆN NHA

Thảo luận trong 'Chuyện gia đình' bắt đầu bởi vanganh, 16/3/19.

  1. vanganh New Member

    Cánh cửa sắt có một lỗ tròn nhỏ. Ai gõ cửa bà nhìn ra qua cái lỗ ấy và quyết định có mở cửa hay không. Bà sống khép kín, ít giao lưu, ít đi đây đi đó. Mỗi sáng bà đi mua một xấp báo về đọc rồi ngồi xem tivi. Bà biết cuộc đời qua các phương tiện truyền thông.

    Ngày chồng chết, bà Hiên không rơi một giọt nước mắt, thậm chí bà còn thở phào nhẹ nhõm. Việc bà lấy chồng là một tai họa. Hôm đó bà đi du lịch về thì thấy ông anh cả đang ngồi uống trà với một ông bạn, còn mẹ bà Hiên thì đang lúi húi trong bếp, chuẩn bị bữa cơm tối. Hiên vào bếp giúp mẹ một tay. Bữa cơm tối khá tươm tất. Nhìn hai người đàn ông chạm cốc với nhau hết chén này đến chén khác, Hiên hiểu là họ hài lòng. Tan cuộc nhậu cũng đã hơi muộn rồi nên anh cả của Hiên mời khách ngủ lại. Đêm, Hiên mơ thấy gặp Từ Thức. Chàng trai phong nhã này đi về phía nàng, nở một nụ cười rất tươi. Bốn mắt chạm nhau, Hiên bước nhanh về phía trước, Từ Thức ôm chặt lấy nàng và nàng dâng hiến tất cả. Nơi Hiên đi du lịch bằng thuyền sóng xôn xao đập vào ghềnh đá. “Em thật tuyệt vời. Anh sẽ cưới em”. Không phải giọng Từ Thức. Hiên vùng ngồi dậy, bật sáng đèn. Gã đàn ông nằm trên giường Hiên là gã bạn của ông anh cả. Hắn vẫn chưa mặc quần áo. Hiên co chân đạp mạnh làm hắn bật khỏi giường rồi cô vùi mặt xuống gối, khóc như mưa như gió. Hiên hoảng sợ khi biết mình có thai. Ngày đó phá thai không dễ như bây giờ và cô cũng không muốn làm cái việc đó vì sợ có tội. Thế là Hiên đành để cho gã trộm tình kia cưới mình. Hơn 20 năm làm vợ nhưng Hiên luôn không vui vẻ gì với chồng. Chưa bao giờ Hiên cho hắn đặt môi vào môi mình. “Mùi thuốc lá ở miệng anh kinh tởm lắm, tôi buồn nôn”. Còn chuyện ấy thì Hiên mặc kệ. Cô nằm thẳng đuỗn như một khúc gỗ, để mặc gã kia muốn làm gì thì làm. Vì thế mà khi chồng chết, bà Hiên cảm thấy thoát nạn, thoát một bộ mặt không chơi được, thoát khỏi sự ô nhục đêm đêm. Gã trộm tình chết rồi nhưng còn để lại một chút hình hài ở cô con gái. Cái mũi hếch của nó giống hệt thằng bố nó, đến ghét. Nhưng tình mẫu tử đã chiến thắng. Bà Hiên nuôi con chu đáo và đầy yêu thương như mọi người mẹ khác. Rồi con gái bà lấy chồng. Thế là trong căn nhà của bà không còn dấu vết gì của cái gã trộm tình ngày trước nữa. Bà không bày bàn thờ, không đặt bát hương cho chồng, cả một tấm di ảnh cũng không có. Một vụ trộm tày trời đã cướp mất trinh tiết của Hiên và đẩy Hiên vào một cuộc sống đầy bi kịch. Giờ đây, bà Hiên nhìn thế giới đàn ông bằng con mắt cảnh giác.

    Một hôm quét nhà, bà Hiên trông thấy một đám bụi trắng dưới nền gạch. Bà ngẩng nhìn lên thấy một mảng sơn tường bị bong ra, bức tường trắng tinh giờ ghẻ lở nom rất tức mắt.

    (Còn nữa)

    Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Chia sẻ trang này